Giấc mơ AI vùng cao

Đây là truyện ngắn sáng tác, lấy cảm hứng từ thực tế.

Đầu năm 2026, khi cả nước đang bàn chuyện "Kỷ nguyên vươn mình", tại một bản cao mây mù bao phủ, ba thằng kỹ thuật chân lấm tay bùn cũng vươn. Theo cách của mình.

Nộp hồ sơ giữa "nỗi niềm" Tết đến

Những ngày cận Tết, người ta lo sắm đào sắm quất. Nam và nhóm bạn thì vẫn miệt mài bên chiếc laptop cũ — cái loại mà quạt tản nhiệt kêu to hơn cả tiếng gà gáy sáng.

Biết tin về cuộc thi "Giải pháp Đổi mới Sáng tạo Thủ đô 2026" khá muộn, cả nhóm cuống cuồng hoàn thiện hồ sơ. Đúng 26 Tết, giữa lúc mạng ở bản chập chờn như đèn dầu sắp cạn, Nam phải trèo lên đỉnh đồi cao nhất để bắt sóng 5G. Năm 2026 rồi mà vẫn phải trèo đồi bắt sóng — nghe như đùa nhưng là thật.

Khoảnh khắc dòng chữ "Hồ sơ đã gửi thành công" hiện lên, bên kia biên giới có tiếng pháo hoa. Không biết ông nào ăn Tết sớm thế.

Tiếng điện thoại giữa đồng cỏ

Ra Tết, không khí hội hè vẫn còn phảng phất. Nam đang thong dong dắt trâu ra đồng — tay cầm roi, vai đeo túi, điện thoại nhét túi quần. Bỗng nó rung lên bần bật.

Email từ Ban tổ chức: "Mời nhóm tham gia vòng thuyết trình trực tiếp tại Hà Nội vào 2 ngày tới."

Nam đứng hình. Con trâu ngơ ngác nhìn chủ. Còn cậu thì hét lên giữa triền đồi, lũ gà hoảng hồn chạy tán loạn.

Không kịp thay đồ, chạy thẳng về nhà, gọi cho Tùng và Lâm: "Đi thôi anh em, Thủ đô gọi tên mình rồi!"

Hành trình "lên kinh"

Năm 2026 rồi, nhưng từ bản cao xuống phố thị vẫn là một cuộc thử thách ý chí.

Chặng 1: Ba anh em lỉnh kỉnh đồ đạc, bắt xe ôm thồ vượt 20km đường đèo sạt lở ra trung tâm huyện. Ổ gà ổ voi, xóc đến nỗi cái laptop suýt bay ra khỏi ba lô.

Chặng 2: Leo lên chiếc xe đò liên tỉnh chật ních quà quê. Mùi nước mắm, mùi gà vịt, mùi bánh chưng ai đó mang muộn — tất cả quyện vào nhau thành một thứ nước hoa mà không hãng nào dám sản xuất.

Chặng 3 & 4: Chuyển thêm 2 lượt xe khách liên tỉnh nữa. Đến lúc thấy bóng dáng những tòa nhà cao tầng của Hà Nội, ba gương mặt đã phờ phạc, tóc bết đầy bụi đường.

Tới nơi, lạc lõng giữa phố thị, ba thằng lóng ngóng mở Google Maps tìm nhà nghỉ giá rẻ gần địa điểm thuyết trình. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Đêm hôm ấy, trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, không ai ngủ. Nhưng không phải vì lo. Mà vì mơ.

Giấc mơ vươn tầm

Giải pháp của nhóm là: "Hệ thống AI chuyển đổi ngôn ngữ Mông - Kinh tích hợp giáo dục số."

Nghe thì to tát, nhưng xuất phát điểm rất đơn giản: ở bản, giáo viên miền xuôi lên đứng lớp, giảng bài bằng tiếng Kinh, mà học trò chỉ nói tiếng Mông. Cô nói một đằng, trò hiểu một nẻo — hoặc không hiểu gì luôn. Tình trạng "gà mắc tóc" nhưng phiên bản vùng cao.

Nam nằm trên cái giường nhà nghỉ cọt kẹt, mơ thấy mình đứng ở hội thảo công nghệ Singapore, rồi Seoul. Thấy trẻ em vùng cao khắp Đông Nam Á — từ Lào đến Myanmar — dùng cái app của mình để học. Giấc mơ lớn quá khiến cậu bật dậy giữa đêm, ngồi gõ lạch cạch chỉnh mấy dòng code cuối cùng. Tùng nằm cạnh lầm bầm: "Mày ngủ đi, mai còn chiến."

Mà kệ. Code trước, ngủ sau.

Áp lực phòng họp

Sáng hôm sau, bước vào hội trường, nhóm Nam trông như "sinh vật lạ". Ba bộ đồ không quá phẳng phiu, ba đôi giày còn dính bụi đường đèo. Xung quanh toàn đội bảnh bao, máy móc sáng choang, slide bài trình chiếu mượt mà đến từng con chữ.

Hội đồng hỏi dồn dập: tính bảo mật dữ liệu tiếng dân tộc? Khả năng mở rộng? Mô hình kinh doanh? Nam run, tay hơi ẩm. Nhưng khi chạm vào chiếc máy tính bảng đang hiển thị giao diện học tập cho trẻ em vùng cao, mắt cậu sáng lên:

"Thưa các bác, các chú. Chúng cháu đi xe đò 4 chặng để ra đây, không phải để khoe công nghệ xịn nhất. Mà để mang tiếng nói của đồng bào mình hòa nhập với kỷ nguyên số."

Cả hội trường lặng đi. Rồi Lâm bật demo: tính năng dịch thuật thời gian thực từ tiếng Mông sang tiếng Kinh, độ trễ gần bằng không. Mấy vị giám khảo nghiêng người về phía trước, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Chuyến xe đổi đời

Không ai chỉ trích. Một vị lãnh đạo Sở Khoa học & Công nghệ đứng dậy, nói thẳng: "Hồ sơ của các em thiếu nhiều thủ tục hành chính, đăng ký sở hữu trí tuệ cũng chưa chuẩn. Nhưng giải pháp này quá nhân văn. Chúng tôi sẽ hỗ trợ."

Nhóm được đặc cách nhận gói hỗ trợ chuyên gia, chỉnh sửa hồ sơ ngay tại chỗ, tiến thẳng vào vòng chung kết cấp quốc gia.

Ba thằng nhìn nhau. Không nói gì. Cũng không cần nói gì.


Đêm đó, trên chuyến xe đò ngược về bản, Nam ngồi ghế cuối, mở laptop ra. Màn hình sáng lên giữa xe tối om, xung quanh tiếng ngáy của hành khách và mùi bánh mì ai đó ăn dở. Cậu mở lại cái app dịch thuật, gõ vào một câu tiếng Kinh:

"Tôi muốn về nhà."

Màn hình hiện dòng chữ Mông. Đúng. Chính xác. Cậu gật đầu, gập laptop lại, nhắm mắt.

Còn 4 chặng nữa mới tới nhà.

Nhận xét