Bài đăng

Cụ ơi, 2 năm rồi đấy

Hình ảnh
Trong sự nghiệp, sẽ có những người xuất hiện rồi đi. Nhưng cũng có người ở lại, không phải vì nghĩa vụ, mà vì cách họ khiến mình muốn trở nên tốt hơn — dù bản thân lúc đó chưa nhận ra. Với tôi, người đó là một bà chị. Hay chính xác hơn, anh em trong team hay gọi là "cụ" — kiểu gọi thân thương của đám đàn em dành cho người mà vừa nể vừa sợ, mà cũng vừa thương. Trung thu 2024 — Lần đầu "va" nhau Lần đầu tiên tôi làm việc sâu với cụ là chương trình Trung thu 2024. Trước đó thì cũng biết mặt, chào hỏi qua loa, kiểu đồng nghiệp thấy nhau ở hành lang thì gật đầu cười rồi ai về bàn nấy. Nhưng đến khi cùng nhau "chiến" một dự án, mọi thứ khác hẳn. Ấn tượng đầu tiên? Quyết liệt . Quyết liệt đến mức tôi hơi... sợ. Khối lượng công việc mùa Trung thu thì ai làm rồi mới biết — đủ thứ phải lo, từ chương trình đến hậu cần, từ nội dung đến con người. Giữa cái đống bề bộn đó, cụ không chỉ đứng trên chỉ đạo. Cụ lao vào. Từng tiểu tiết nhỏ cũng phải "trọn v...

Giấc mơ AI vùng cao

Hình ảnh
Đây là truyện ngắn sáng tác, lấy cảm hứng từ thực tế. Đầu năm 2026, khi cả nước đang bàn chuyện "Kỷ nguyên vươn mình", tại một bản cao mây mù bao phủ, ba thằng kỹ thuật chân lấm tay bùn cũng vươn. Theo cách của mình. Nộp hồ sơ giữa "nỗi niềm" Tết đến Những ngày cận Tết, người ta lo sắm đào sắm quất. Nam và nhóm bạn thì vẫn miệt mài bên chiếc laptop cũ — cái loại mà quạt tản nhiệt kêu to hơn cả tiếng gà gáy sáng. Biết tin về cuộc thi "Giải pháp Đổi mới Sáng tạo Thủ đô 2026" khá muộn, cả nhóm cuống cuồng hoàn thiện hồ sơ. Đúng 26 Tết, giữa lúc mạng ở bản chập chờn như đèn dầu sắp cạn, Nam phải trèo lên đỉnh đồi cao nhất để bắt sóng 5G. Năm 2026 rồi mà vẫn phải trèo đồi bắt sóng — nghe như đùa nhưng là thật. Khoảnh khắc dòng chữ "Hồ sơ đã gửi thành công" hiện lên, bên kia biên giới có tiếng pháo hoa. Không biết ông nào ăn Tết sớm thế. Tiếng điện thoại giữa đồng cỏ Ra Tết, không khí hội hè vẫn còn phảng phất. Nam đang thong dong dắt tr...

Làm sao giữ được Choco – Chuyện nuôi bé Corgi nhà nghèo

Hình ảnh
Nhà tôi có nhận nuôi một  bé Corgi , được gần một năm rồi. Gọi nó là Choco vì màu lông trông y hệt socola — cái loại socola rẻ tiền bán ở tạp hóa đầu ngõ ấy, không phải loại Bỉ sang chảnh gì đâu. Lúc đầu tôi cũng lo. Chó tây mà, chắc kén ăn lắm. Ai dè. Con này không kén, nó chỉ  sành ăn  thôi. Chủ ăn gì tớ ăn nấy. Cơm thừa canh cặn, có gì vào nấy. Ưu điểm nổi bật: lười ăn rau và vã thịt cực kỳ. Đúng kiểu "chó không chê chủ nghèo" — hay ít nhất là nó giả vờ không chê. Bên cạnh Choco, nhà tôi còn nuôi một con mèo ta tên Mun và một đàn gà 20 con trong chuồng. Ba nhân vật này tạo nên một bộ phim sitcom mà tôi được xem miễn phí mỗi ngày. Khi Corgi biết trêu mèo và lùa gà Corgi vốn là giống chó chăn cừu xứ Wales, bản năng lùa đàn nằm sâu trong ADN. Nhưng nhà tôi không có cừu, nên Choco tự tìm đối tượng thay thế. Mỗi khi được xổ lồng, việc đầu tiên Choco làm là đi trêu con Mun. Kiểu lêu lêu, tao được ra ngoài tung tăng rồi này. Cái mặt nó lúc đó, nếu chó biết cười thì chắc nó cư...