Làm sao giữ được Choco – Chuyện nuôi bé Corgi nhà nghèo
Nhà tôi có nhận nuôi một bé Corgi , được gần một năm rồi. Gọi nó là Choco vì màu lông trông y hệt socola — cái loại socola rẻ tiền bán ở tạp hóa đầu ngõ ấy, không phải loại Bỉ sang chảnh gì đâu. Lúc đầu tôi cũng lo. Chó tây mà, chắc kén ăn lắm. Ai dè. Con này không kén, nó chỉ sành ăn thôi. Chủ ăn gì tớ ăn nấy. Cơm thừa canh cặn, có gì vào nấy. Ưu điểm nổi bật: lười ăn rau và vã thịt cực kỳ. Đúng kiểu "chó không chê chủ nghèo" — hay ít nhất là nó giả vờ không chê. Bên cạnh Choco, nhà tôi còn nuôi một con mèo ta tên Mun và một đàn gà 20 con trong chuồng. Ba nhân vật này tạo nên một bộ phim sitcom mà tôi được xem miễn phí mỗi ngày. Khi Corgi biết trêu mèo và lùa gà Corgi vốn là giống chó chăn cừu xứ Wales, bản năng lùa đàn nằm sâu trong ADN. Nhưng nhà tôi không có cừu, nên Choco tự tìm đối tượng thay thế. Mỗi khi được xổ lồng, việc đầu tiên Choco làm là đi trêu con Mun. Kiểu lêu lêu, tao được ra ngoài tung tăng rồi này. Cái mặt nó lúc đó, nếu chó biết cười thì chắc nó cư...