Cụ ơi, 2 năm rồi đấy
Trong sự nghiệp, sẽ có những người xuất hiện rồi đi. Nhưng cũng có người ở lại, không phải vì nghĩa vụ, mà vì cách họ khiến mình muốn trở nên tốt hơn — dù bản thân lúc đó chưa nhận ra.
Với tôi, người đó là một bà chị. Hay chính xác hơn, anh em trong team hay gọi là "cụ" — kiểu gọi thân thương của đám đàn em dành cho người mà vừa nể vừa sợ, mà cũng vừa thương.
Trung thu 2024 — Lần đầu "va" nhau
Lần đầu tiên tôi làm việc sâu với cụ là chương trình Trung thu 2024.
Trước đó thì cũng biết mặt, chào hỏi qua loa, kiểu đồng nghiệp thấy nhau ở hành lang thì gật đầu cười rồi ai về bàn nấy. Nhưng đến khi cùng nhau "chiến" một dự án, mọi thứ khác hẳn.
Ấn tượng đầu tiên? Quyết liệt. Quyết liệt đến mức tôi hơi... sợ.
Khối lượng công việc mùa Trung thu thì ai làm rồi mới biết — đủ thứ phải lo, từ chương trình đến hậu cần, từ nội dung đến con người. Giữa cái đống bề bộn đó, cụ không chỉ đứng trên chỉ đạo. Cụ lao vào. Từng tiểu tiết nhỏ cũng phải "trọn vẹn", từng đầu việc phải rõ ràng, từng thành viên phải được kéo vào chung một nhịp.
"One Team" — cụ nhắc đi nhắc lại cụm từ này. Không ai được bỏ lại phía sau. Mà cũng không ai được phép nửa vời.
Nói thật, lúc đó tôi thấy áp lực. Kiểu "trời ơi, cái gì cũng phải chuẩn chỉnh vậy sao?" Nhưng khi mùa trăng kết thúc, nhìn lại thành quả — rực rỡ và gắn kết — tôi hiểu. Cái áp lực ấy không phải để làm khó ai. Mà để không ai phải tiếc.
ISO — Cuộc chiến khô khan mà "lì đòn"
Nếu Trung thu là sân chơi tràn năng lượng, thì ISO là một cuộc chiến hoàn toàn khác. Khô khan. Tỉ mỉ. Từng quy trình, từng biểu mẫu, từng con số phải chính xác đến khắc nghiệt.
Kiểu công việc mà người bình thường làm xong một lần là muốn bỏ chạy.
Nhưng cụ thì không.
Đây là lúc tôi nhìn thấy một khía cạnh khác — sự kiên định. Cụ không chỉ làm cho xong. Cụ làm đến cùng. Họp kéo dài, quy trình phức tạp, mấy cái vòng lặp tưởng chừng không có điểm dừng — cụ ngồi đó, tháo gỡ từng nút thắt bằng một sự bình tĩnh đáng nể.
Có những buổi chiều, cả team mệt rã rời, nhìn nhau kiểu "thôi được chưa, về được chưa?" Cụ cũng mệt, nhưng vẫn bảo: "Làm nốt phần này đi, rồi nghỉ."
Rồi cũng xong.
Cụ dạy tôi một điều mà sách vở nói hoài nhưng phải trải qua mới thấm: người leader giỏi không chỉ là người chỉ đường, mà là người dám cùng anh em lặn ngụp trong khó khăn. Không đứng trên bờ chỉ tay.
"Sách Trạm" — Cái mềm mại giữa cứng rắn
Tôi cứ tưởng cụ chỉ giỏi mấy vụ "cứng" — deadline, quy trình, KPI. Nhưng không.
Khi công việc đã vào guồng, cụ bắt đầu gieo một thứ khác: văn hóa đọc.
Dự án "Sách Trạm" ra đời — team khuyến đọc, mỗi tuần chia sẻ một cuốn sách, mỗi ngày duy trì thói quen đọc. Nghe thì nhẹ nhàng, nhưng để duy trì nó đều đặn giữa guồng công việc thì không dễ chút nào.
Mà cụ làm được. Điều độ. Kiên nhẫn. Không ồn ào.
Nhìn cụ, tôi hiểu rằng sức mạnh của một người dẫn dắt không chỉ đến từ sự cứng rắn trong công việc. Mà còn từ cái mềm mại của tri thức. Cụ biến việc đọc sách từ thói quen cá nhân thành một phong trào lan tỏa — kiểu không ép ai, nhưng thấy cụ đọc thì tự nhiên mình cũng muốn cầm sách lên.
2 năm nhìn lại — Cái thay đổi lớn nhất
Nhìn lại hành trình 2 năm, điều tôi trân quý nhất ở cụ không phải mấy con số báo cáo hay dự án thành công. Mà là cách cụ khiến tôi tự thay đổi mà không hề nhận ra.
Lúc mới gặp, tôi e ngại. Thấy cụ quyết liệt quá, sâu sát quá, đôi khi nghĩ "sao phải căng vậy?" Sáu tháng sau, giữa cuộc chiến ISO, tôi bắt đầu hiểu rằng cái "căng" ấy là trách nhiệm. Một năm sau, thấy cụ xây Sách Trạm, tôi nhận ra người ta có thể vừa cứng rắn trong công việc vừa mềm mại trong cách sống. Và bây giờ, sau 2 năm, tôi thấy mình khác. Bao quát hơn. Lạc quan hơn. Biết cách đối mặt với thử thách mà không co lại.
Còn cụ? Cụ vẫn vậy. Vẫn sâu sát, vẫn "làm đến cùng", vẫn cái kiểu khiến đám đàn em vừa nể vừa sợ. Nhưng cái "sợ" ngày xưa giờ đã thành điểm tựa. Biết là có cụ ở đó, kiểu gì cũng ổn.
Có người bảo leader giỏi là người tạo ra cấp dưới xuất sắc. Tôi thấy không đúng lắm.
Cụ không tạo ra cấp dưới. Cụ tạo ra những người muốn tự lớn lên.
Mà nghĩ lại, chắc đó mới là thứ đáng sợ nhất.
Nhận xét
Đăng nhận xét