Làm sao giữ được Choco – Chuyện nuôi bé Corgi nhà nghèo

Nhà tôi có nhận nuôi một bé Corgi, được gần một năm rồi. Gọi nó là Choco vì màu lông trông y hệt socola — cái loại socola rẻ tiền bán ở tạp hóa đầu ngõ ấy, không phải loại Bỉ sang chảnh gì đâu.

Lúc đầu tôi cũng lo. Chó tây mà, chắc kén ăn lắm. Ai dè. Con này không kén, nó chỉ sành ăn thôi. Chủ ăn gì tớ ăn nấy. Cơm thừa canh cặn, có gì vào nấy. Ưu điểm nổi bật: lười ăn rau và vã thịt cực kỳ. Đúng kiểu "chó không chê chủ nghèo" — hay ít nhất là nó giả vờ không chê.

Bên cạnh Choco, nhà tôi còn nuôi một con mèo ta tên Mun và một đàn gà 20 con trong chuồng. Ba nhân vật này tạo nên một bộ phim sitcom mà tôi được xem miễn phí mỗi ngày.

Khi Corgi biết trêu mèo và lùa gà

Corgi vốn là giống chó chăn cừu xứ Wales, bản năng lùa đàn nằm sâu trong ADN. Nhưng nhà tôi không có cừu, nên Choco tự tìm đối tượng thay thế.

Mỗi khi được xổ lồng, việc đầu tiên Choco làm là đi trêu con Mun. Kiểu lêu lêu, tao được ra ngoài tung tăng rồi này. Cái mặt nó lúc đó, nếu chó biết cười thì chắc nó cười to lắm. Con Mun cáu, ngoạc cái mồm ra, phì phì đe doạ. Choco kệ. Đời nó ngắn, vui là chính.

Ngược lại, mỗi lần con Mun được thả ra, nó cũng chạy ra trêu lại. Đến lượt Choco cáu. Công bằng.

Nhưng niềm vui lớn nhất của Choco là lùa đàn gà. 20 con gà chạy rẽ đất, lông bay tứ tung, tiếng quang quác inh ỏi cả xóm. Xong xuôi, nó quay ra ngồi, thở hổn hển, vẻ mặt rất sung sướng. Hềnh hệch. Cái cười của kẻ vừa hoàn thành sứ mệnh cuộc đời.

Tôi tra mạng thì mới biết, tính cách Corgi là vậy — thông minh, năng động, thích "quản lý" mọi thứ xung quanh. Không có cừu thì lùa gà, không có gà thì lùa người. Bản năng mà, không trách nó được.

Cái bệnh nấm quái ác

Từ sau Tết, Choco bỏ ăn. Con mà ăn như máy xúc đất bỗng dưng ngó lơ bát cơm, tôi biết có chuyện.

Đưa đi khám mới biết: bé bị nấm. Theo bác sĩ thú y, nấm da là một trong những bệnh phổ biến nhất ở Corgi vì bộ lông hai lớp dày, dễ giữ ẩm — đặc biệt trong thời tiết nóng ẩm kiểu Việt Nam. Nấm mà không chữa kịp thì lan nhanh lắm, rụng lông từng mảng, nhìn thương không chịu được.

Mà Choco thì không hợp tác. Người lạ động vào là giãy nảy. Bác sĩ cũng đâu phải thánh, muốn khám mà con bệnh nhân cứ vùng vẫy thì ai chịu nổi. Mãi mới cạo được lông, khám chữa cho nó xong thì cả người cả chó đều thở không ra hơi.

Tiên sư, ăn khôn lắm

Bôi thuốc ngoài da thì tạm ổn — lúc nó ngủ, canh bôi lén, dù sao cũng xong. Nhưng thuốc uống mới là trận chiến thật sự.

Để dụ Choco uống thuốc, tôi đã phải hy sinh nguyên một gói pate. Pate nhé — thứ sang trọng mà trong nhà tôi đến người còn chả được ăn. Trộn thuốc vào, nghĩ bụng thế này thì thua gì.

Mà tiên sư nó, ăn khôn lắm. Thuốc trộn pate mà nó nhằn ra được. Cái viên thuốc bé tí xíu, lẫn trong đống pate thơm lừng, vậy mà nó lọc ra gọn ghẽ như thằng thợ đãi vàng. Lừa đi lừa lại, nhét vào rồi lại nhổ ra, cuối cùng mới nhét được vào mồm.

Ai bảo Corgi thông minh, tôi xác nhận. Nhưng thông minh kiểu này thì chủ cũng khổ.

Cú cắn định mệnh

Những tưởng mọi chuyện sẽ êm. Ăn uống vệ sinh sạch sẽ, bôi thuốc đúng giờ, từ từ sẽ khỏi. Tôi đã nghĩ vậy.

Cho đến hôm qua.

Bố tôi bôi thuốc cho Choco như mọi ngày. Mọi hôm có làm sao đâu nhỉ? Vậy mà hôm đó, chẳng biết nghĩ gì, nó quay ra cắn. Không chỉ một phát. Hẳn hai.

Tìm hiểu thì tôi mới biết: chó cắn khi bôi thuốc không phải vì ghét hay "chê chủ nghèo" như bố mẹ tôi nói. Khi chó đang đau hoặc bị bệnh, vùng da tổn thương rất nhạy cảm. Bôi thuốc vào có thể gây xót, gây đau, và phản ứng tự vệ là cắn — giống như bạn đang bị thương mà ai đó ấn vào vết thương vậy. Không phải nó muốn cắn, mà cơ thể nó phản ứng trước khi não kịp nghĩ.

Hiểu thì hiểu, nhưng máu chảy trên tay bố thì không nói "thông cảm" được. Ba máu sáu cơn, bố mẹ tuyên án: cho đi.

Giữ hay để đi?

Câu hỏi này nghe đơn giản mà khó ghê.

Chơi với nó thì vui thật đấy. Mỗi sáng thấy nó chạy ra mừng, cái đuôi cộc ngoe nguẩy, cái mông lắc lư — ai mà không yêu. Chiều chiều xem nó lùa gà, trêu mèo, cười cả buổi. Đi làm về mệt, ngồi xuống là nó nhảy lên lòng, ấm cả một góc.

Nhưng nuôi một bé Corgi không chỉ là vui. Là tiền khám bệnh. Là tiền thuốc. Là gói pate đắt hơn bữa cơm của người. Là phải học cách bôi thuốc sao cho nó không sợ. Là phải kiên nhẫn khi nó cắn, hiểu rằng nó đau chứ không phải nó ghét mình. Là cơm áo gạo tiền rồi còn bao nhiêu thứ.

Bố mẹ thì muốn cho đi. Tôi thì... chưa biết.


Tối qua trước khi đi ngủ, tôi xuống nhìn Choco một lần nữa. Nó nằm cuộn tròn trong cái lồng, cái mũi ướt thò ra ngoài song sắt, hít hít. Chắc nó ngửi thấy mùi tôi. Cái đuôi cộc khẽ vẫy vẫy.

Bố ơi, hay mình cho nó thêm cơ hội?

Nhận xét